Bộ phim chỉ bắt đầu có cuộc sống trên bàn dựng

The Cutting Edge
Ngày hôm qua uống bia với vài người bạn trong nghề, tôi được nghe một câu chuyện như thế này: vào những ngày cuối của Sài Gòn năm 1975, một nhà làm phim Nhật bản đã quay những thước phim tại liệu quý giá về Sài Gòn.
Nhưng chẳng bao lâu sau, ông qua đời, khi người nhà tìm lại những tài liệu của ông, một cuộn phim nhựa được bảo quản một cách kỹ lưỡng dưới nhiệt độ -18* (âm mười tám độ). Và người nhà đã quyết định bắt tay vào biên tập cuốn phim ấy. Cho tới gần vài năm trước, bộ phim mới được hoàn thành. Tôi sẽ tìm hiểu kỹ và chia sẻ với các bạn về câu chuyện này trong một ngày đẹp trời nào đó.
Với tất cả các nhà làm phim, phim nhựa luôn là một chuẩn mực tuyệt đối cho điện ảnh. Dù là từ thời công đoạn biên tập được thực hiện trong phòng tối, và việc chuyển cảnh phải thực hiện bằng cách dùng kéo cắt từng đoạn phim rồi nối lại với nhau; hay đến thời nay khi Sony F35 đã thành một vũ khí tối thượng cho các phim bom tấn. Họ đều luôn mong muốn đạt được chất ảnh kỳ diệu mà chỉ phim nhựa mới có.
Nhưng dù có bất kỳ thiết bị nào đi nữa, người biên tập vẫn đóng một vai trò cực kỳ quan trọng. Không phải đạo diễn, mà chính là người biên tập mới là kẻ thổi hồn cho bộ phim.Hãy để tôi trích dẫn một câu nói của đạo diễn người Ấn Độ Satyajit Ray:
” Bộ phim chỉ bắt đầu có cuộc sống trên bàn dựng. Đôi khi sự thay đổi một mối nối sẽ tạo ra những hiệu quả làm ta phải sững sờ “
Nguồn trimmervn.wordpress.com

Bình luận

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *