Khoa học về màu sắc (phần1)

[​IMG]

Trong đợt ra mắt bộ ứng dụng đồ họa Creative Cloud CC 2015 có 1 thông điệp là “Sáng tạo không chỉ là tạo ra nhiều màu sắc hơn.” Màu sắc là một chủ đề nóng tại Adobe và những nơi khác, chúng tôi đã phỏng vấn Lars Borg, chuyên gia màu sắc của Adobe, để cho chúng tôi biết thêm về khoa học màu sắc (trong phần 2) và những gì các nhà làm phim và những người đam mê video sử dụng từ một lĩnh vực chuyên sâu như vậy.

Có một lĩnh vực khoa học dành riêng cho kiến thức về màu sắc, ánh sáng, và nhận thức của con người: Lars Borg, Nhà khoa học về màu sắc tại Adobe cho biết “Khoa học màu sắc được dựa trên cách mắt phản ứng với sự kích thích màu sắc và ánh sáng. Nó cũng bao gồm cách chúng ta “đánh lừa mắt” – giống như trang phục – dựa trên những gì chúng ta muốn thấy, cũng như cách mắt thích nghi với các điều kiện khác nhau, chẳng hạn như ánh sáng mặt trời với đêm tối”. Khoa học màu sắc là một lĩnh vực liên ngành liên quan đến hóa học, vật lý, sinh học, toán học, và tâm lý học. Nó đóng một vai trò quan trọng trong việc thiết kế và sản xuất các vật liệu do con người tạo ra – tất cả mọi thứ từ dệt may đến hình ảnh kỹ thuật số – cũng như trong việc xác định tính chất của các vật liệu tự nhiên.

Lars Borg đã làm việc với Adobe từ năm 1989, và đã có đóng góp quan trọng trong các lĩnh vực đồ họa, màu sắc, video, và xử lý hình ảnh. Ông chịu trách nhiệm về các thuật toán năng lượng cho các ứng dụng Adobe Hue CC hoàn toàn mới, cho phép bạn lấy thông tin màu sắc và ánh sáng từ thế giới xung quanh (hay từ các hình ảnh tham khảo) để chuyển đổi video. Dù Lars nói rằng lĩnh vực của ông nên được gọi là “thiết kế màu sắc” vì ông không phải là một nhà nghiên cứu, ông chắc chắn hiểu rất rõ về đề tài này. “Không ngạc nhiên khi tái tạo hình ảnh đẹp cần quản lý màu sắc tốt. Để tạo ra các công cụ tốt hơn, tôi đã phải trực tiếp tìm hiểu về khoa học màu sắc. ”

Khi được hỏi về điều ông ta thích ở lĩnh vực này, Lars cho biết rằng ứng dụng khoa học màu sắc rất thú vị. “Đó là thách thức đầy trí tuệ, thực tế, xã hội”. Xã hội? “Mọi người hiểu về màu sắc, ngay cả khi họ không hiểu về thiết kế hay khoa học màu sắc. So với các lĩnh vực kỹ thuật khác – ví dụ an ninh máy tính – bạn có thể nói

về màu sắc với rất nhiều người, bởi vì tất cả mọi người nói “Đó là màu đỏ” hay “Đó là màu đỏ da cam”. Mọi người đang rất thích thú khi nói đến màu sắc. Bạn có thể hỏi mọi người “Màu sắc yêu thích của bạn là gì?” Không ai hỏi “An ninh máy tính yêu thích của bạn là gì?” Mọi người sẵn sàng để thảo luận về màu sắc và sự kết hợp màu sắc ngay cả khi họ không biết gì về kỹ thuật. Thật vậy, có một nền tảng kỹ thuật về màu sắc không có nghĩa là có cảm nhận tốt về màu sắc “Chúng không liên quan gì với nhau cả,” Lars thừa nhận.

Màu sắc là một chủ đề phức tạp, và dù nó rất phổ biến, dễ gây tranh cãi, và có cả một lãnh vực khoa học dành cho nó, cũng không thể dễ dàng giải thích cho nó. “Màu sắc” thực sự là sự tác động lẫn nhau về ánh sáng, màu sắc, và bối cảnh mà chúng ta nhìn thấy chúng – tất cả đều tạo nên màu sắc dựa vào rất nhiều biến số khác nhau. “Ví dụ, bạn đang ở trong nhà, tất cả các đèn đều bật, và các bức tường trong ngôi nhà có màu trắng. Sau đó, bạn đi ra ngoài, vào buổi tối, chưa tối hẳn, và bạn nhìn lại ngôi nhà, và đèn trên cửa sổ có màu hơi vàng nhạt. Con mắt thích ứng rất tốt với các tình huống khác nhau”

Khi nói về sinh học của con người, nó thậm chí còn phức tạp hơn. Đối với con người, các nhiễm sắc thể X mang gen quy định về khả năng nhìn màu sắc. Phụ nữ có hai nhiễm sắc thể X, họ có thêm một gen màu sắc. Nhưng đàn ông chỉ có một nhiễm sắc thể X và một nhiễm sắc thể Y, khiến họ có nhiều khả năng mù màu. “Cũng có những nghệ sĩ thị giác là những người mù màu, và những gì họ nhìn thấy khi họ làm nghệ thuật và những gì khán giả thấy là khác nhau. Tất cả đều rất thú vị và phức tạp” Trở lại năm 2007, Lars đã tham gia thực hiện 1 kỹ thuật trong Photoshop CS3 để mô phỏng hai loại mù màu phổ biến. Nếu bạn bật nó lên, bạn có thể xem những gì một người bị mù màu thấy. Lars tiếp tục “Nó còn cho biết, thậm chí “khả năng nhìn màu bình thường” cũng khác nhau, có nghĩa là chúng ta không nhất thiết thấy tất cả màu sắc giống nhau” Hiện tượng này được gọi là quan sát đồng phân dị vị.

Khả năng nhìn màu sắc khác nhau giữa các cá nhân, nhưng sự nhận biết màu sắc cũng thay đổi trong cả đời người. Khi mắt yếu đi, khả năng nhận thức màu sắc nhất định cũng thay đổi: “Nếu bạn là một em bé, bạn thực sự có thể nhìn thấy ánh sáng cực tím. Nếu bạn là một thiếu niên, bạn có thể nhìn thấy ánh sáng rất xanh, nhưng khi bạn già đi, võng mạc mắt chuyển vàng, chặn ánh sáng xanh. Trong một căn phòng nhỏ ánh sáng lờ mờ, ông nội không thể nói là tất có màu xanh đậm và nói nó có màu đen” Lars tạm dừng. “Vì vậy, Martin Scorsese, ở tuổi 73, được làm phim cho những người ở độ tuổi 17. Làm thế nào ông có thể có thể nhìn thấy những gì họ nhìn thấy? Tôi không nghĩ rằng ông có thể”

Ngoài vấn đề sinh học và di truyền học, màu sắc chúng ta nhìn thấy cũng bị ảnh hưởng bởi công nghệ. Một số màu có thể cảm nhận được bằng mắt thường không thể sao chép được vào máy chiếu kỹ thuật số – ví dụ như xanh đậm hay lục lam. Những màu lục lam có thể được lấy vào được trong stock phim, nhưng phim không xử lý được màu đỏ cũng như máy chiếu kỹ thuật số có thể làm. Máy chiếu laser cho phép chúng ta tái tạo nhiều màu sắc số hơn bao giờ hết, nhưng màu sắc như màu xanh neon vẫn nằm ngoài khả năng của ngay cả những màn hình đắt tiền nhất.

Một điều cần xem xét: sự hiểu biết của chúng ta về màu sắc là con người. Lars cho biết “Màu sắc không phải là một cái gì đó được xác định bên ngoài hệ thống thị giác của con người. Vì vậy, nếu bạn đã từng xem một chương trình Planet Animal đặc biệt về cách động vật nhìn thấy, đừng quá tin nó: “Chúng ta không thực sự biết những màu sắc gì động vật khác sẽ thấy. Chúng ta biết điều gì đó, nhưng là được dựa trên nhận thức của con người.”

Bình luận

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *